Mạch Sống Online
· Truyền Thông Mạch Sống
· Trang Nhà BPSOS
· Chống Nạn Buôn Người


Chuyên Mục

:: HÃY CỨU CỒN DẦU
:: ĐÒI TÀI SẢN
:: NGÀY VẬN ĐỘNG CHO VN

40 Năm Tị Nạn
An Toàn Lao Động
Bạo Hành Gia Đình
Chống Nạn Buôn Người
Chủ Quyền Quốc Gia
Cứu Trợ Thiên Tai
Di Dân & Nhập Tịch
Định Cư Nhân Đạo
Lịch Sử Qua Lời Kể
Mái Ấm Gia Đình
Nhân Quyền
Nhân Vật Trong Tháng
Phát Triển Cộng Đồng
Quan Điểm
Sống Đẹp
Sức Khoẻ
Tài Chánh
Tị Nạn
Thế Hệ Trẻ
Thư Toà Soạn
Tin Cập Nhật
Tin Sinh Hoạt
Tin Trang Nhất
Tin Tức Thời Sự
Truyện Ngắn
TPP
Tuổi Hạc
Tù Nhân Lương Tâm
Tự Do Tôn Giáo
Văn Khố Thuyền Nhân
Xoá Bỏ Tra Tấn

Chức Năng Thông Dụng
· Đọc Theo Chủ Đề
· Đọc Theo Số Báo
· Ghi Danh vào Email List
· Quảng Bá Mạch Sống
· Top 15
· Ý Kiến Độc Giả
· Liên lạc tòa soạn
· Gửi bài cho Mạch Sống
· Phiếu Đóng Góp
· Census 2010
· Tìm kiếm

Ghi Danh Nhận Tin
Ghi Danh Nhận Bản Tin Mạch Sống
Tìm Kiếm


Hit Counter
We received
27675382
page views since June 01, 2005

Mach Song - Life Stream: Truyện Ngắn

Search on This Topic:   
[ Go to Home | Select a New Topic ]


MS129 - 04/13: Vẫn Còn Niềm Tin Trong Cuộc Sống

Truyện Ngắn

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Buổi sáng của ngày đầu tiên đến Trại Cải Tạo do công an quản lý, toán tù mới nhập, được phân công đi phá rừng trồng sắn.

Tù nhân toàn trại tập trung trước sân hội trường chờ giờ lên đường lao động. Một tù chính trị đứng trong hàng của đội 3, giơ tay báo cáo bị bệnh xin được nghỉ ở nhà.

Cán bộ quản giáo đội nhìn người tù một hồi lâu, rồi hỏi:

- Anh tên gì?

- Lê Quý Thiên

- Bị bệnh gì?

- Suyễn, anh tù trả lời trong hơi thở khò khè.

Quản giáo lắc đầu bảo:

Posted by ngochuynh on Monday, April 01 @ 16:23:01 EDT (4764 reads)
(Read More... | 27110 bytes more | MS129 - 04/13 | Score: 0)

MS127 - 02/13: Thầy Dạy Triết

Truyện Ngắn

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Phượng cho xe vào garage. Trước khi bước xuống xe, nàng nhìn vào gương chiếu hậu lần cuối cùng, hất hất mái tóc vừa mới uốn ngắn, mỉm cười thỏa mãn.

Ðẩy cửa vào nhà, Phượng nhí nhảnh đến trước mặt chồng hỏi:

- Mình xem em cắt mái tóc ngắn thế nầy có đẹp không?

Cường đang đọc lại cuốn sách “Rèn Nhân Cách” của tác giả Hoàng Xuân Việt mang từ Việt Nam qua Mỹ bỏ nằm ụ trên kệ sách mấy năm rồi mà không có thì giờ rảnh rỗi để nghiền ngẫm. Hôm nay nhân ngày lễ, ông lấy được một tuần lễ Vacation đầu tiên sau bao năm lận đận với công việc làm ở hãng. Nghe vợ hỏi, Cường đăt cuốn sách lên bàn, ngước mắt nhìn vợ đang tươi tỉnh chờ đợi ở chồng một lời khen.

Posted by ngochuynh on Tuesday, March 05 @ 13:17:20 EST (2307 reads)
(Read More... | 35100 bytes more | MS127 - 02/13 | Score: 0)

MS125 - 12/12: Ngoại Tình

Truyện Ngắn

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Cứ mỗi chiều thứ Sáu hàng tuần, người ta thấy một thiếu phụ ăn mặc lộng lẫy, rụt rè đi vào khu cư xá TĐ. Thường, nàng mặc những chiếc áo đầm vừa kín đáo vừa mang dáng nét Tây phương được may rất hợp thời trang theo mẫu trong sách ca-ta-lô mới nhất từ ngoại quốc gởi về. Đôi khi là bộ váy kiểu nữ tiếp viên hàng không bó sát đùi để lộ đôi chân trắng nõn nà. Thỉnh thoảng nàng mặc loại áo dài màu đen không cổ, rộng hở cả hai vai pha kiểu áo đầm. Tuy lạ mắt nhưng được cái lợi thế là khoe chiếc cổ và đôi vai đầy đặn mịn màng. Duy chiếc mũ rộng vành kiểu nữ hoàng Anh quốc màu tím than là nàng không hề thay đổi. Chiếc nón có dải lụa cùng màu viền quanh, thắt thành chiếc nơ bên sau mũ. Hai đuôi nơ buông lơi như cánh bướm phất phơ theo từng nhịp bước đi. Khuôn mặt trái soan, làn da trắng mịn làm nổi bật đôi môi dày mọng đỏ gợi tình. Sống mũi thẳng và cao, mang nét kiêu sa của mẫu người thượng lưu. Chiếc mũ rộng vành nàng đội hơi lệch về phía trước, cố ý che khuất một phần đôi mắt nhung. Đôi mắt nhìn xuống để hàng lông mi dài tựa cánh rèm dấu bớt sự ngượng ngùng trước những cặp mắt tò mò của cư dân trong dãy chung cư. Nàng bước từ tốn trên từng bậc thang lên lầu tiến thẳng đến căn phòng mang số 222, rồi điềm nhiên mở khóa cửa bước vào.

Posted by ngochuynh on Friday, January 18 @ 12:22:22 EST (2706 reads)
(Read More... | 48019 bytes more | MS125 - 12/12 | Score: 4.5)

MS125 - 12/12: Dai Như Đỉa Đói

Truyện Ngắn

Hưng Yên

Có một độ báo chí ở Việt Nam ta rộ lên cái tin: Chả biết dùng để làm gì mà ba Tầu kéo sang Việt Nam ta thu mua đỉa với giá cao, khiến cho người mình đua nhau đi bắt đỉa về đặng bán cho Trung Quốc. Điều này có thật và quả là họ có thu mua đỉa thật, khiến cho nhiều người Việt mình bỏ cả chuyện đồng áng, bỏ cả công ăn việc làm hàng ngày để đi bắt cho thật nhiều đỉa, hy vọng ngay một lúc kiếm được món tiền lớn. Thế nhưng không hiểu sao thu mua được vài lần, tự nhiên mấy chú thím Chệt biến mất, hết ngày này sang ngày khác, hết tháng náy sang tháng khác, vẫn chẳng thấy họ xuất hiện trở lại. Chả lẽ mấy bao đỉa đói cứ để trong xó bếp hay trong một góc nhà, ghê thấy bà đi! Thế là bà con ta lại xách những bao đỉa đi đổ. Mà đổ ở đâu bây giờ? Đổ xuống ruộng, xuống ao chung quanh nhà mình là tiện nhất chứ xuống đâu nữa?! Bởi thế mà mới đây chúng tôi lại đọc được một bài báo nói ở Việt Nam hiện tại có nhưng nơi ao, hồ, ruộng... chỗ nào cũng đặc nghẹt những đỉa là đỉa! Để chứng minh không phải chúng tôi cường điệu, xin trích ra đây một đoạn báo trong nước để mọi người cùng đọc:

Posted by ngochuynh on Wednesday, January 09 @ 17:44:03 EST (2411 reads)
(Read More... | 22827 bytes more | MS125 - 12/12 | Score: 5)

MS124 - 11/12: Hẻm Nhỏ (phần 3)

Truyện Ngắn

Huỳnh Ngọc Nga

(xem phần 2)

Một năm sau Duy mới có đủ can đảm viết thư cho mẹ kể lại nổi bất hạnh của mình, cùng lúc chàng cho biết đang chuẩn bị làm đơn bảo lãnh mẹ sang ở với chàng. Gần hai mươi năm rồi mẹ con chàng sống trong xa cách, bây giờ là lúc cả mẹ lẫn chàng cần có nhau bên cạnh. Hơn nữa mẹ giờ đã già, cần có người chăm sóc sớm hôm. Đơn từ còn chưa hoàn tất thì một hôm chàng nhận được thư mẹ, lá thư ngắn ngủi chỉ mấy dòng như một bức điện tín nhưng làm đảo lộn mọi ý định của chàng:

Posted by ngochuynh on Thursday, January 03 @ 11:21:46 EST (2468 reads)
(Read More... | 29001 bytes more | MS124 - 11/12 | Score: 5)

MS124 - 11/12: Hẻm Nhỏ (phần 2)

Truyện Ngắn

Huỳnh Ngọc Nga

(xem phần 1)

Thực ra Chờ không chết mà chỉ bị thương ở một ống xương chân phải bó bột điều trị lâu dài. Cô ngất đi khi ngã xuống lòng đường. Sau khi được đưa vào bệnh viện băng bó, cô dần tỉnh lại. Cô yêu cầu người gây ra tai nạn về nhà báo tin cho mẹ cô biết để bà đỡ lo, nhưng không ngờ tin đó là bản án tử hình cướp mất người mẹ thân yêu còn sót lại. Với bệnh tim chồng chất lâu ngày, thiếu thuốc men chữa trị, thêm một đêm không ngủ đầy lo lắng đợi con về, trái tim đáng thương của bà không còn đủ sức chịu đựng khi nghe tin dữ của Chờ. Vợ chồng De Bourgeois là nhân viên ngoại giao làm việc cho tòa đại sứ Pháp tại Việt Nam. Họ bàng hoàng trước thảm cảnh của Chờ, đóng tiền phạt cho người tài xế, lo tang ma cho mẹ Chờ, và đem bé Duy về nhà chăm sóc trong khi Chờ còn nằm điều trị.

Posted by ngochuynh on Friday, December 07 @ 13:05:40 EST (2474 reads)
(Read More... | 22627 bytes more | MS124 - 11/12 | Score: 0)

MS125 - 12/12: Hương Gây Mùi Nhớ

Truyện Ngắn

Hưng Yên

Sau mấy ngày quần thảo với Việt Cộng, lúc nào cũng đinh tai nhức óc vì tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ vang trời xen lẫn với tiếng phóng lựu đạn M79, hoả tiễn chống chiến xa M72 của ta, lại có cả tiếng B40 của Việt Cộng nữa. Thôi thì súng lớn, súng nhỏ cứ thi nhau mà nổ, liên tu bất tận khiến người ta lúc nào cũng cứ như mê đi. Sướng nhất là mỗi lần nhìn thấy chiến xa T54 của địch bị trúng bom hoặc trúng hoả tiễn M72 của ta, có cái lật nghiêng, có cái lật ngửa chổng bốn vó lên trời, có cái cháy nám đen xụm hẳn xuống... Thật cái đám Việt Cộng này đúng là một lũ điên! Yên lành không muốn, kéo nhau vào đây gây sự làm chi để đến nỗi chết thảm thế này không biết. Bây giờ thì thằng nào còn sống đã chém vè mẹ nó hết rồi, còn lại là mấy trăm xác chết ngổn ngang, cứ nghĩ đến phải dọn sạch cái đám xác chết này là thượng sĩ Bức, trung sĩ Đợi và hạ sĩ nhất Hoạch đã thấy nản lắm rồi. Dĩ nhiên không phải chỉ có ba ông tướng này phải làm mà cả tiểu đoàn 6 Nhẩy Dù phải làm, thế nhưng sao mà thấy nó nản quá sức. Đánh nhau không sợ, mà sợ nhất là phải đem chôn cái đám Việt Cộng chết tan thây này. Nhưng mà sợ cũng phải làm, chứ không chôn để cho nó thối om lên rồi gây ô nhiễm cả một vùng trời Miền Nam hay sao?

Posted by ngochuynh on Monday, December 03 @ 15:47:57 EST (2379 reads)
(Read More... | 37294 bytes more | MS125 - 12/12 | Score: 0)

MS124 - 11/12: Đồng Tiền Âm Phủ

Truyện Ngắn

Hưng Yên

Tôi thường nói với thằng cháu nội: Ngày ông bằng tuổi cháu, cái gì ông cũng biết!

Thật thế, ngày còn nhỏ cái gì tôi cũng biết thật đấy! Mới 11,12 tuổi thôi mà tôi đã có thể đứng trên một chiếc thuyền nam nhỏ xíu, dùng một cây sào tre đẩy thuyền lao vun vút trên mặt hồ mà không hề sợ thuyền bị lật hay tôi bị té xuống nước, vì dù có té xuống nước cũng chẳng sao, bởi mới bằng tuổi ấy thôi mà tôi đã có thể bơi lội dưới nước giỏi gần bằng một con rái cá. Ngoài ra nào là tôi còn biết làm những cái bẫy chuột bằng tre, gài trên lối mòn chuột hay đi để bắt nhưng con chuột đồng to tổ bố đặng đem về... làm thịt. Nào là chỉ với một cái súng cao su (dàng thung) và một mớ đạn bằng đất xét nung bỏ trong túi quần, tôi len lỏi hết bờ ruộng nọ sang bờ ao kia: cu gáy, chào mào, chích chỏe… tôi "phơ" được là thường. Có lần tôi còn phơ được cả một con chim hoàng anh đang đậu tít trên ngọn cây đa ngoài đầu chợ, khiến tôi nổi danh là tay "thiện xạ" nhất trong đám nhóc ở trong làng. Nói chung là tôi biết nhiều thứ, còn ma với quỷ thì tôi "mo phú", chả sợ gì cả!

Posted by ngochuynh on Thursday, October 25 @ 12:02:23 EDT (2364 reads)
(Read More... | 22230 bytes more | MS124 - 11/12 | Score: 5)

MS124 - 11/12: Hẻm Nhỏ

Truyện Ngắn Huỳnh Ngọc Nga

Sau khi Duy xin phép giám đốc cho nghỉ dài hạn một tháng không lương, chàng trở lại bàn của mình. Chung quanh chàng mọi người vẫn bình thản làm việc. Duy thèm muốn được bình thản như họ. Hình như chàng đã mất sự yên bình từ ngày vợ chết, và nay chàng càng cảm thấy bất ổn hơn sau khi đọc lá thư của mẹ vừa gửi sang.
Posted by ngochuynh on Wednesday, October 17 @ 16:06:57 EDT (2603 reads)
(Read More... | 35180 bytes more | MS124 - 11/12 | Score: 5)

MS124 - 11/12: Bên Bờ Bông Bụp

Truyện Ngắn Lợi Trân

Mỗi buổi sáng, ông Phúc có thói quen thức sớm, ông nấu nước pha trà ngồi uống một mình, nhâm nhi từng ngụm trà, hồi tưởng về quá khứ của mình, cái quá khứ cũng không mấy sáng sủa, ông đã từng lên voi xuống chó nhưng lên voi thì ít mà xuống chó lại quá nhiều, xuống thấy thương luôn, ông cười mĩm, xuống cở nào ta chơi theo cở đó, rồi uống thêm một ngụm trà, mắt nhìn con gà trống đang bươi đống rơm ngoài cửa:
Posted by ngochuynh on Wednesday, October 17 @ 15:44:48 EDT (2181 reads)
(Read More... | 19630 bytes more | MS124 - 11/12 | Score: 0)

MS122 - 9/12: Chiều Mưa Quê Ngoại

Truyện Ngắn Huỳnh Ngọc Nga

Đặt chân lên thành phố Sàigòn lần thứ hai này cùng má tôi sau mười năm cách biệt, chàng trai "hăm mốt" tuổi với hai giòng máu Ý-Việt trong tôi không hiểu mình đang là người tìm về nguồn cội hay chỉ là một khách du hành Âu Châu bình dị. Hình như tất cả nơi đây đều mới lạ, không chỉ riêng tôi nhận xét mà ngay cả má tôi cũng xác nhận điều này. Thành phố quê mẹ tôi sinh động và tươi đẹp hơn nhưng cũng mù mịt khói bụi lưu thông hơn. Duy chỉ một điều không thay đổi mà tôi nhớ lại được chốn này đó là những cơn mưa sáng, mưa chiều luôn hăm dọa những ai chưa từng quen hai mùa mưa nắng ở Việt Nam.

Posted by ngochuynh on Friday, September 14 @ 18:00:47 EDT (2333 reads)
(Read More... | 14796 bytes more | MS122 - 9/12 | Score: 0)

MS121 - 8/12: Bên Bờ Bông Bụp

Truyện Ngắn

Lợi Trân

Mỗi buổi sáng, ông Phúc có thói quen thức sớm, ông nấu nước pha trà ngồi uống một mình, nhâm nhi từng ngụm trà, hồi tưởng về quá khứ của mình, cái quá khứ cũng không mấy sáng sủa, ông đã từng lên voi xuống chó nhưng lên voi thì ít mà xuống chó lại quá nhiều, xuống thấy thương luôn, ông cười mĩm, xuống cở nào ta chơi theo cở đó, rồi uống thêm một ngụm trà, mắt nhìn con gà trống đang bươi đống rơm ngoài cửa:

- Chiều qua thối hẻo quá, chẳng biết thằng Bảy Lùn có chơi ma giáo không mà con gà của nó gầy phơi xương lại đá thắng con gà mập thù lù của mình, tức chết đi được.

Posted by ngochuynh on Wednesday, July 25 @ 15:21:04 EDT (2158 reads)
(Read More... | 19790 bytes more | MS121 - 8/12 | Score: 0)

MS120 - 7/12: Bông Hồng Cho Cha

Truyện Ngắn

HUỲNH NGỌC NGA

Trong phòng có chín người, tất cả cùng im lặng khác hẳn những nhốn nháo mấy giờ trước đó, mặt người nào cũng lộ vẻ bồn chồn, lo lắng, nhất là bà Năm. Bà ngó đồng hồ, nhìn điện thoại rồi trông ra cửa, chốc chốc lại thở dài. Ngọc, Phượng và Kim cũng không khác gì mẹ, họ có cảm tưởng thời gian như cô đọng lại trong sự đợi chờ, chờ một tiếng chuông kêu mở cửa hay một tiếng reng điện thoại để báo cho các nàng tin tức ông Năm, cha của họ. Trung và Hiếu - hai cậu con trai - và ba anh con rể, kẻ chống cằm đăm chiêu suy nghĩ, người đi đi lại lại bức xúc từng bước chân vang.

Posted by ngochuynh on Monday, June 18 @ 11:59:32 EDT (2187 reads)
(Read More... | 44636 bytes more | MS120 - 7/12 | Score: 5)

MS120 - 7/12: Cướp Ngày

Truyện Ngắn

Hưng Yên

Đọc truyện Tắt đèn của Ngô Tất Tố sau đó lại coi cuốn phim Nghêu sò ốc hến mới thấy là các QUAN của ta ngày xưa thật hết sức "bết", QUAN gì mà chẳng có một chút đạo đức nào, đã chuyên ăn bẩn (tức là ăn hối lộ) thì chớ, lại còn hèn hạ: Quan dưới hiến vợ cho quan trên để được thăng quan tiến chức, trong khi đó chính bản thân quan lại toan "chiếm đoạt" một người đàn bà đã có chồng trong giới nghèo hèn, thấp cổ bé miệng nhất (quan phủ và chị Dậu trong Tắt Đèn). Ấy thế mà chẳng phải cứ quan lớn mới ăn bẩn, mới ức hiếp dân đâu, mới có một tí quyền hành như: Phó lý, lý trưởng, chánh tổng... là đã có thể bóp cho người dân thấp cổ bé miệng đến lè lưỡi ra được rồi. Bởi vậy ca dao ta mới co câu:

Posted by ngochuynh on Friday, June 08 @ 14:31:45 EDT (2203 reads)
(Read More... | 29952 bytes more | MS120 - 7/12 | Score: 0)

MS117 - 04/12: Bên Trời

Truyện Ngắn

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

..."Tôi đã nói rồi, anh có thể gởi tiền cho mẹ anh, nhưng với con Giang thì không. Ngày anh ra tù, chính nó là người cố gây sự hiềm khích giữa vợ chồng mình mà tôi nào phải người đàn bà trắc nết, hư thân. Mối hận đó suốt đời tôi không quên đâu."

Hoa vừa xếp mớ áo quần mang từ máy sấy lên vừa mè nheo chồng đang ngồi bên computer. Tuần trước, Trường nhận được thư của Mẹ báo cho chàng hay Giang bị bướu trong tử cung. Bác sĩ cho biết đây là loại bướu hiền nhưng tới giai đoạn phải giải phẫu để lớn quá sẽ nguy hiểm.

Giang là em gái út của Trường. Ngày 30 tháng 4, Bảy lăm, nàng đang học năm thứ nhất Đại Học Sư Phạm. Những người nắm chính quyền mới xét lại lý lịch từng sinh viên, Giang bị loại bởi cha là Bí Thư Quận Bộ Quốc Dân Đảng bị "cách mạng xử lý" hồi năm Mậu Thân, anh là sĩ quan "ngụy" đang "học tập cải tạo".

Posted by ngochuynh on Thursday, March 29 @ 17:09:42 EDT (2603 reads)
(Read More... | 33046 bytes more | MS117 - 04/12 | Score: 5)

MS116 - 03/12: Cái Chết Của Một Con Chó Điên

Truyện Ngắn

Huỳnh Ngọc Nga

Dù bạn là người nhạy cảm hay là kẻ có trái tim sắt đá, bạn sẽ không khỏi rùng mình sợ hãi khi nhìn thấy ông ta với thân thể gần như lõa lồ, mặt mày tái nhợt đầy những máu me và chung quanh ông ta mọi người đang reo mừng nhảy múa. Người ta nói họ đã lôi ông ta ra từ một ống cống như lôi một con chuột và họ đã hành hạ, đấm đá, làm nhục sinh lý ông ta trước khi cho vào đầu ông ta vài viên đạn gọi là thực thi công lý. Chúng ta sẽ bảo đó là sự tàn nhẫn của người đối với người, nhưng những ai ân oán trong cái chết của ông ta họ sẽ bảo đó là sự tàn nhẫn đối với một con chó điên mà ngày 20/10/2011 là ngày chung cuộc của nó và cũng là ngày kết thúc cuộc nội chiến giữa chánh quyền và nhân dân Lybia sau gần một năm đổ máu. Không những thế, con người đó đã từng gây chết chóc bao lần tại nhiều nơi trên thế giới, từng làm xáo trộn đến quan hệ ngoại giao của chính trường Đông Tây và ảnh hưởng không ít đến sự sụp đổ của Berlusconi - Cựu Thủ Tướng Ý - với cuộc chơi trác táng mang tên gọi Bunga Bunga. Muốn biết rõ hơn, chúng ta hãy ngược dòng thời gian, lui về quá khứ để tìm hiểu cội nguồn của Muammar al-Gaddafi, người mà cố Tổng Thống Mỹ Ronald Reagan đặt cho biệt danh là Con Chó Điên Phi Châu.

Posted by ngochuynh on Tuesday, February 28 @ 11:26:11 EST (2359 reads)
(Read More... | 40338 bytes more | MS116 - 03/12 | Score: 0)

MS115 - 02/12: Tứ Hành Xung

Truyện Ngắn

Huỳnh Ngọc Nga

Nhân vật:
- Vĩnh Tiến, chủ gia đình, 52 tuổi
- Thu Cúc, vợ Vĩnh Tiến,  46 tuổi
- Thu Hồng, con  gái của Vĩnh Tiến và Thu Cúc, 18 tuổi
                                          
Cảnh phòng khách nhà vợ chồng Vĩnh Tiến, bình thuờng như bao nhà trung lưu khác, trang hoàng thanh nhả với tranh và lịch treo tường, bình hoa tươi trên bàn của bộ salon giữa nhà, một bàn thờ Phật trên cao ngay cửa thông với phòng trong có màn lụa chắn ngang; một bàn thờ gia tiên sát vách giữa nhà có một đồng hồ treo tường phía trên; bên phải dưới đất có một bệ thờ thổ địa,  bên trái có một chậu cây cảnh đặt gần sát vách tường, một trụ mắc áo gần kề cửa ra vào , một bể cá kiểng to sủi nước đặt kế cạnh ghế salon; ở góc phòng khách đối diện là một bàn viết nhỏ trên để máy vi tính và điện thoại, một TV loại LCD 32” đặt đối diện với bộ salon, kề cận chậu cây cảnh. Vĩnh Tiến áo quần chửng chạc, đứng dựa salon, tay cầm cordlex (điện thoại không giây), mắt nhìn về hướng cửa chính.

Posted by ngochuynh on Friday, February 03 @ 14:45:38 EST (2524 reads)
(Read More... | 47474 bytes more | MS115 - 02/12 | Score: 4)

MS115 - 02/12: “Muôn Người Hạnh Phúc Chan Hòa”

Truyện Ngắn

Bs. Nguyễn Ý Đức

Hàng năm, cùng với sửa soạn đón Tết, mừng Xuân thì những lời chúc tụng, những cánh thiệp nhiều màu xinh xinh được gửi cho nhau. Để chúc nhau khang an thịnh vượng và hạnh phúc. Vâng, ai cũng mong cho nhau được “ chan hòa hạnh phúc ”.

Vậy Hạnh Phúc là gì mà mọi trân quý như vậy?

Theo Tự Điển Tiếng Việt Nguyễn Như Ý Hạnh phúc, là “Cuộc sống trong trạng thái sung sướng do đáp ứng được mọi ý nguyện”. Còn Việt Nam Tự Ðiển của Lê Văn Ðức định nghĩa Hoặc Hạnh phúc là “ Phước lành, điều may mắn cho đời mình”.

Posted by ngochuynh on Friday, January 27 @ 11:03:55 EST (2281 reads)
(Read More... | 18138 bytes more | MS115 - 02/12 | Score: 0)

MS114 - 01/12: 60 Năm Cuộc Đời

Truyện Ngắn

Hưng Yên                             

Em ơi có bao nhiêu
60 năm cuộc đời
20 năm đầu
Sung sướng không bao lâu
20 năm sau
Sầu vương cao vời vợi
20 năm cuối là bao...
Y Vân

Tôi xin phép đươc mượn ít lời trong bản nhạc "60 Năm Cuộc Đời" của nhạc sĩ Y Vân để mở đầu cho bài viết này, chứ thực sự cho tới hôm nay - lúc ngồi viết bài này -  thì đời tôi đã dài hơn con số 60 tới 12 năm, và còn dài hơn bao nhiêu năm nữa thì chưa biết, vì tuy đã... lẩm cẩm lắm rồi nhưng tôi thấy mình vẫn còn ăn ngon ngủ được nên mới dám nói như thế.

Posted by ngochuynh on Tuesday, January 10 @ 16:29:46 EST (2958 reads)
(Read More... | 22210 bytes more | MS114 - 01/12 | Score: 0)

MS114 - 01/12: Lễ Giáng Sinh Có Từ Bao Giờ

Truyện Ngắn

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Hàng năm cứ vào ngày 25 tháng 12 là chúng ta mừng Lễ Giáng Sinh, ngày Chúa Giêsu ra đời, nhưng ít ai để ý thắc mắc Chúa có thực sự sinh ra vào ngày này không hay lễ này có từ bao giờ.
 
Kinh Thánh không thấy có chỗ nào nói đến các môn đệ của Chúa Giêsu mừng Sinh nhật của Chúa. Vây thì ngày lễ nghỉ này ở đâu mà ra, và Kinh Thánh có đồng ý hoặc chấp nhận ngày lễ này không? Những câu hỏi như vậy có ý nghĩa gì khi mà mục đích của chúng ta là vinh danh mừng Chúa ra đời và đem các gia đình lại gần với nhau, chúc cho nhau được bình an và đất nước có hòa bình, dân tộc yêu thương.

Posted by ngochuynh on Thursday, December 22 @ 13:32:19 EST (4755 reads)
(Read More... | 28015 bytes more | MS114 - 01/12 | Score: 0)

MS114 - 01/12: Mùa Giáng Sinh Đầu Tiên Trên Đất Mỹ

Truyện Ngắn

Phượng Vũ

Mỗi năm, khi không khí mọi nơi bắt đầu rộn ràng với những bản nhạc Giáng Sinh được nghe vang vang khắp nơi, lòng tôi lại nao nức nhớ đến những ngày lễ hội của gia đình hằng năm, mà các con tôi thường gọi đùa là “ba ngày lễ lớn”: Sinh nhật mẹ: 20/12; Giáng Sinh: 25/12; Kỷ niêm cưới bố mẹ: 26/12.

Hằng năm, đây là dịp gia đình chúng tôi đoàn tụ vui vẻ bên nhau, để cùng vui chơi, đi du lịch, hoặc thăm viếng một thắng cảnh nào đó. Đây là một truyền thống gia đình tốt đẹp, mà tôi vẫn ao ước được giữ gìn mãi mãi. Ngày thường ai cũng bận rộn, đi làm, đi học! Về tới nhà, ai cũng có phòng riêng, công việc riêng và sở thích riêng để tiêu khiển. Sau này các con lớn lên ra trường, đi làm, có gia đình hoặc ở riêng thì việc đoàn tụ gia đình vui chơi với nhau lại càng cần thiết hơn bao giờ hết.

Posted by ngochuynh on Thursday, December 22 @ 13:03:05 EST (2384 reads)
(Read More... | 18996 bytes more | MS114 - 01/12 | Score: 0)

MS112 - 11/11: Sách Lược Tào Tháo (phần 2)

Truyện Ngắn

Huỳnh Ngọc Nga
(tặng những người năm cũ)

(xem phần 1)

Tôi chẳng phải chờ lâu. Chiều hôm đó đi học về, vừa xuống xe buýt là tôi đã thấy hắn đứng chờ dưới cột đèn trước tiệm thuốc Lý Tài Trung ngay bến xe. Vẫn áo trắng, quần xanh, vẫn cái dáng cao vừa tầm của chàng trai mới lớn, trong khoảnh khắc tôi thấy hắn mang đáng vấp chàng Marius trong Fanny của Marcel Pagnol mà tôi vừa mượn ý để viết bài viết đầu tay "Xuân Về Với Biển". Hắn chào tôi hiền hòa bằng nụ cười rạng rỡ trong khi tôi luống cuống ngó quanh quất sợ có người quen thấy mình đứng nói chuyện với "trai":

- Hồi trưa tôi về hơi trể tại kẹt xe, giờ tôi đón Ngọc để xin lỗi đuợc không?

Posted by ngochuynh on Friday, November 11 @ 11:10:41 EST (2633 reads)
(Read More... | 28482 bytes more | MS112 - 11/11 | Score: 0)

MS112 - 11/11: Sách Lược Tào Tháo

Truyện Ngắn

Huỳnh Ngọc Nga
(Tặng những người năm cũ)

photo.tamtay.vnCon người ta thật kỳ lạ: lúc trẻ nhỏ thường mơ được làm người lớn, khi có tuổi rồi lại vẩn vơ nhớ chuyện ngày xanh. Tôi của những ngày xanh đó cũng có nhiều điều để nhớ và trên bước đường về hướng cổ lai hy tôi muốn kể mọi người nghe một câu chuyện rất xa xôi, đã thành là kỷ niệm khó quên. Mỗi lần nhớ là tôi lại thấy không chỉ có tôi và hắn mà còn có cả ngôi trường Gia Long thương mến cùng thầy cô và bè bạn thân thương một thời. Tụi học sinh chúng tôi thời đó tuổi mới tròn trăng, ăn chưa no, lo chưa tới, vậy mà ngoài bài học nhà trường trái tim cũng bày điều đòi chuyện yêu đương.

Posted by ngochuynh on Friday, October 28 @ 16:19:09 EDT (2570 reads)
(Read More... | 26975 bytes more | MS112 - 11/11 | Score: 0)

MS111 - 10/11: Đèn Trăng Tháng Tám

Truyện Ngắn

Huỳnh Ngọc Nga

hoangngoc.netCơm chiều chưa xong chồng tôi đã vội vã hối cả nhà:

- Ăn mau đi để mình còn đặt viễn vọng kính ngắm trăng nữa chứ.

Thằng con lớn của chúng tôi ngạc nhiên:

- Mình mới ngắm trăng mấy hôm trước đây mà ba?

Em gái nó cười, làm ra vẻ hiểu biết hơn anh mình:

- Anh không nhớ hôm nay là ngày gì sao? Trăng hôm nay đặc biệt lắm đó, anh hỏi lại má thử xem.

- Ngày gì vậy má? Con trai tôi quay sang hỏi tôi.

Nhìn vẻ mặt ngớ ngẩn của cậu quý tử, tôi mỉm cười:

Posted by ngochuynh on Thursday, September 29 @ 15:18:29 EDT (2452 reads)
(Read More... | 37335 bytes more | MS111 - 10/11 | Score: 0)

MS111 - 10/11: Một Chút Nhớ Quên (phần 2)

Truyện Ngắn

Phan Lạc Tiếp

(xem phần 1)

Bữa ăn đã diễn ra với tất cả nghi lễ rất kiểu cách như định bởi Hải Quy của các Hải Quân Âu Mỹ. Tuy nhiên những món ăn thì pha trộn, vừa Tây vừa Ta, trong đó có món chả giò và bánh tráng, nước mắm đã được đem đi từ Việt Nam. Khi món tráng miệng được mang ra, mọi người như đã quen thân, giáo sư Xương hỏi: “Các anh ăn uống trịnh trọng, kiểu cách như vậy, thì còn thì giờ đâu mà làm việc…” Hạm trưởng cười, nói: “Đâu có, ở Việt Nam chúng tôi sống rất là đạm bạc. Bây giờ ở Mỹ, thực phẩm do Mỹ cung cấp rất đầy đủ, nên việc đón tiếp giáo sư hôm nay cũng là dịp để chúng tôi thực tập các nghi thức đã ghi trong hải quy mà thôi…” Mọi người cười xoà.

Posted by ngochuynh on Monday, September 26 @ 11:01:30 EDT (2599 reads)
(Read More... | 38503 bytes more | MS111 - 10/11 | Score: 0)

MS110 - 09/11: Hương Hoa Tháng Bảy

Truyện Ngắn

Huỳnh Ngọc Nga

Má tôi tiễn vợ chồng tôi ra về. Khi chúng tôi vào thang máy, má tôi còn với theo dặn dò:

- Còn vài ngày nữa đến rằm tháng Bảy, có đi chơi hè thì cũng lo cúng kiếng đàng hoàng rồi hãy đi nghen con.

Tôi vừa cười vừa trả lời má tôi trước khi cửa thang máy đóng lại:

- Dạ, con nhớ mà. Má dặn con lần nầy là lần thứ ba, thứ tư gì rồi đó.

Posted by ngochuynh on Tuesday, September 06 @ 18:29:45 EDT (2467 reads)
(Read More... | 23943 bytes more | MS110 - 09/11 | Score: 0)

MS110 - 09/11: Lưỡi Dao Cạo

Truyện Ngắn

Trần Hồng Văn phóng tác

Hắn bước vào mà chẳng nói câu nào trong khi tôi đang liếc chiếc lưỡi dao cạo vào miếng da. Thoáng nhận ra hắn, tôi bắt đầu run nhưng hình như hắn chẳng lưu tâm gì đến tôi cả. Để dấu nỗi lo sợ, tôi chăm chú vào việc liếc con dao, lấy ngón tay cái để thử lưỡi dao rồi soi dưới ánh đèn. Cùng lúc đó, hắn treo chiếc dây lưng to lớn trên có gắn đầy đạn và khẩu súng lục lên chiếc giá rồi dùng chiếc mũ che lại. Nới lỏng chiếc cà vạt, hắn quay sang nói với tôi:

Posted by ngochuynh on Thursday, September 01 @ 11:07:14 EDT (2652 reads)
(Read More... | 19847 bytes more | MS110 - 09/11 | Score: 4.5)

MS111 - 10/11: Một Chút Nhớ Quên

Truyện Ngắn

Phan Lạc Tiếp

San Diego, thành phố này không xa lạ với tôi, vì năm 1970, tôi đã đến đây với tư cách là một Sĩ Quan Đồng Minh du học rồi lãnh tàu, mở đầu cho chương trình Việt Nam hoá chiến tranh. Tôi rời Sài Gòn lúc 12 giờ hôm 25 tháng 2 năm 1970 và đúng như lời Thiếu Tá Smith, vị sĩ quan liên lạc cho tôi biết, sau 18 giờ bay, tôi đặt chân lên lục địa này, phi trường San Francisco, cùng giờ và cùng ngày khi rời Việt Nam: 12 giờ ngày 25 tháng 2.

Sau mấy giờ làm thủ tục và chờ đợi, tôi đáp một chuyến bay khác từ San Francisco đi San Diego. Máy bay nhỏ, bay thấp, bay theo bờ biển của tiểu bang California. Từ trên máy bay nhìn xuống, nước Mỹ với tôi chỉ là những cụm đèn, chỗ nhiều, chỗ ít không dứt.

Posted by ngochuynh on Monday, August 29 @ 10:54:56 EDT (3817 reads)
(Read More... | 23116 bytes more | MS111 - 10/11 | Score: 4)

MS111 - 10/11: Bạo vì Tiền

Truyện Ngắn

Hưng Yên

Thằng con tôi có việc phải đi Ca Li, khi về nó có mua cho tôi một cặp Remy Martin, nó bảo: Con biết bố tuy không uống được nhiều, nhưng mỗi lần uống là phải rượu thật ngon cơ nên con mua biếu bố cặp rượu này, mua ở Ca Li cũng rẻ hơn mua ở đây được mấy chục.

Từ ngày nó mua cho cặp rượu đến nay cũng đã đến hơn một tháng nhưng tôi vẫn cứ để ở trong tủ chứ chưa có dịp đụng tới, vì thú thực tuy thích rượu ngon thật nhưng tửu lượng tôi tệ lắm, bình thường mỗi bữa ăn chỉ một lon Bất oai dơ là cùng, hôm nào khát lắm mới làm tới hai lon, còn hễ “chơi” vào ba lon là thế nào cũng “quai tai” liền. Bia thì thế, còn rượu thì phải có bạn mới uống, không phải dân ghiền mà uống rượu một mình sao thấy nó không ngon các cụ ạ. Trong bài Khóc Bạn, cụ Nguyễn Khuyến ngày xưa thật chí lý khi viết:

Posted by ngochuynh on Friday, August 26 @ 16:22:40 EDT (2784 reads)
(Read More... | 21997 bytes more | MS111 - 10/11 | Score: 0)

MS110 - 09/11: Ngọn Đồi Trầm Lặng

Truyện Ngắn

Trần Hồng Văn phóng tác

Từ bất cứ hướng nào trong khoảng bán kính ba cây số người ta cũng nhìn thấy những đỉnh đồi hay xa hơn nữa là những rặng núi chập chùng. Chung quanh nhà máy cưa là một dãy nhà tập thể dành cho các nhân công và gia đình. Vì khí hậu ở đây là ôn đới nên kiến trúc của khu nhà tập thể này khác hẳn với các khu nhà tập thể khác trong nước, nó kéo dài và thấp, chung quanh là những miếng ván gỗ bìa còn mái là những tấm tôn. Nhà máy cưa là một nhà chứa gỗ, bốn bên bỏ ngỏ, trong đó có những đống gỗ cao hơn cả ngọn những cây mọc chung quanh. Từ nơi đây, những cột khói bốc lên, tiếng hơi nước, tiếng máy bào, tiếng xẻ cây. Khi công việc ngưng, tất cả trở về im lặng ngoại trừ đôi khi người ta nghe thấy tiếng chó sủa hay tiếng trẻ con chơi đùa.

Posted by ngochuynh on Thursday, August 25 @ 17:59:24 EDT (2447 reads)
(Read More... | 25225 bytes more | MS110 - 09/11 | Score: 0)

Ủng Hộ Mạch Sống

Tổng ấn phí: $61,057
Số tiền ủng hộ: $29,500
Còn thiếu: $31,557
Xin quý vị hãy nhấn vào nút Donate bên dưới để ủng hộ Mạch Sống!


Ủng Hộ Qua CFC

Các Số Trước

Liên Kết Cộng Đồng


Boat People SOS


Vietnamese Canadian Federation


 
Copyright 2005 by MachSong, Inc.
PHP-Nuke 2004 by Francisco Burzi
Mach Song Online.
Publisher: Nguyen Dinh Thang